Thứ Năm, 27 tháng 3, 2014

Bao giờ văn hóa tiêu khiển ở đà nẵng chuyển biến?

Một tiết mục trình diễn tại nhà hát tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh. Tại Ngày hội văn hóa dân gian diễn ra vào cuối tháng 12 vừa qua tại Trường THPT Phan Châu Trinh có sự góp mặt của dồi dào những gian hàng đại diện cho văn hóa nhiều vùng miền cả nước. Tuy nhiên , trong một ngày hội dân gian lớn như thế lại vắng bóng một số thể loại văn nghệ dân gian đặc trưng của mảnh đất Quảng Nam-Đà Nẵng , tiêu biểu là nghệ thuật tuồng. Nhiều ý kiến tuy là do tuồng của người Quảng khó diễn song song không quyến rũ bằng những loại hình nghệ thuật khác. Theo tôi đó chỉ là một ý kiến nhỏ chưa thể bao quát được nguyên nhân của Sự tình. Trong Các quy định Bài hát bạn yêu thích tháng 12 vừa qua có một tiết mục phối hợp giữa chèo truyền thống và âm nhạc hiện đại đã nhận được dồi dào sự cổ võ của khán giả. Đó là tiết mục opera Thị Mầu lên chùa. Với sự sáng tạo trong cả cách hát và cách diễn tiết mục chẳng những đem lại sự thú cho người xem mà còn mang lại một góc nhìn mới mẻ cho nghệ thuật chèo truyền thống. Trở lại với nghệ thuật diễn tuồng và hát bài chòi của Quảng Nam. Mấy năm gần đây không còn hình ảnh những đội hát bài chòi đi từng nhà trình diễn trong đêm giao thừa nữa. Những đội hát bài chòi lưu động cũng không còn nhận được sự thiết tha của khán giả... Nghệ thuật tuồng truyền thống đang dần bị mai một trên chính mảnh đất đã ra đời nó. Đà Nẵng là đô thị du lịch nên việc tìm hình thức giải trí cuốn hút nhiều sự quan tâm là khôn cùng nhu yếu. Nếu đến Sài Gòn khăng khăng phải xem kịch một lần thì đến Đà Nẵng ngoài đi tham quan những địa điểm đẹp thì chưa để lại ấn tượng trong lòng du khách về một Đà Nẵng với nghệ thuật tuồng lâu đời. Mô hình du lịch phối hợp trình diễn đã được phổ biến ở nhiều nơi như Huế vừa đi du thuyền vừa nghe nhã nhạc cung đình. Du khách đến miền Tây thì vừa thăm thú vườn tược vừa được nghe đờn ca tài tử... Phối hợp tham quan du lịch và trình diễn nghệ thuật để du khách được hưởng thập toàn cái thú nghe–nhìn. Về điều này thì đô thị Đà Nẵng vẫn chưa làm được. Trong một lần đi du lịch Trung Quốc tôi đã được chứng kiến bán nhật trình diễn khôn cùng hoành tráng có sự phối hợp giữa múa và kịch. Trong tiết mục ấy các nghệ sĩ Trung Quốc đã khéo phối hợp những tích truyện , những câu chuyện thần thoại làm cho du khách vừa ấn tượng về nghệ thuật múa cổ điển vừa biết thêm về văn hóa lâu đời của Trung Quốc. Đây là mô hình sáng tạo và quyến rũ giúp mang lại doanh thu lớn cho ngành du lịch song song cũng là dịp để truyền bá hình ảnh du lịch ra các hữu bang. Bên cạnh việc đỏ đèn hằng tuần phục vụ khách du lịch , từ hơn một năm nay nhà hát Tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh đã phối hợp với đơn vị lữ hành Saigontourist tại Đà Nẵng tổ chức trình diễn đón tàu du lịch biển quốc tế. Tuy nhiên đó mới chỉ dừng lại ở việc giới thiệu nghệ thuật tuồng chứ chưa thật sự tạo được sức hút , tiếng dội với du khách. Nhiều vở tuồng cổ điển , khuôn mẫu không còn phù hợp với nhu cầu thẩm mỹ ngày nay của khán giả. Mặt khác sự bất cập trong việc truyền bá tuồng khiến nhiều người không hiểu tuồng là gì và có tâm trạng Chán chường mệt mỏi khi xem tuồng. Vì thế , để nghệ thuật tuồng đi vào lòng khán giả , nhất là khán giả trẻ là cả sự đầu tư nghiêm chỉnh. Trước hết cần phải đổi thay thái độ của người dân về nghệ thuật truyền thống này. Bước đường ấy còn dài bởi đây không chỉ là công việc ngày càng ngày hai mà còn là Sự tình cất giữ văn hóa của Vùng đất. Để được như vậy đòi hỏi sự phối hợp đổi mới trong trình diễn tuồng và cần nâng cao Chỗ ở của người dân đưa họ tiếp cận với văn hóa giải trí một cách lành mạnh , bổ ích. Hà Dung . Một tiết mục trình diễn tại nhà hát tuồng Nguyễn Hiển Dĩnh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét